Họa khởi Tiêu Phù – Chương 18

Họa khởi Tiêu Phù – Quách Ngoại Lê Hoa

Chương 18: Oan gia dễ kết không dễ giải (hai)

Tái Bắc nói muốn giết người diệt khẩu cũng không phải là thật sự muốn giết người diệt khẩu, chỉ là muốn dọa bọn họ thôi, dù sao mặc kệ là ai thì cũng không thích bị người theo dõi một thời gian dài. Chẳng qua ba nguời kia cho rằng chúng ta đối địch với Minh giáo nên mới làm khó chúng ta, chỉ cần đem bọn họ bắt lại sau đó thả ra, để cho bọn họ thấy được chúng ta đối với Minh giáo không có ác ý, vấn đề liền được giải quyết.

Nhưng mà ba người này lại không nghĩ như vậy, chỉ nói hôm nay phải đấu một trận, không phải ngươi chết chính là ta chết, binh khí đều đã rút ra, sử dụng tất cả bản lĩnh võ công lại bất chấp cả tính mạng mà đánh.

Lúc mới bắt đầu thì ta rất hoảng sợ, thò tay vào trong tay áo, đang tính dùng tới một giọt Xuân Phong Thập Lý Túy, lại nghe Tái Bắc nói: “Tỷ chỉ cần đứng ở đó xem diễn là được.”

Ta biết Tái Bắc sẽ không làm những chuyện mà bản thân không nắm chắc, đưa tay về, tìm một chỗ cỏ sạch sẽ ngồi xuống, bắt đầu xem biểu diễn đánh võ.

Thân hình của Tái Bắc tự nhiên linh động, hai tay biến hóa chưởng ảnh dày đặc, trông rất đẹp mắt, chưởng ý hư hư thật thật, hư ở chỗ mơ hồ không xác định, thật ở chỗ lực phát như ngàn quân. Ba người kia liên thủ tấn công nhưng một chút cũng không làm gì được hắn, qua được năm sáu hiệp rõ ràng là Tái Bắc đang chiếm ưu thế.

Ta ở bên cạnh nhìn đến hứng phấn, rất hưng phấn, thiếu chút nữa là đi hò hét trợ oai.

Tái Bắc nghiêng người ngửa ra sau, né đi một kích, dễ dàng dùng một ngón tay đem đại hán mặt đỏ kia ngã xuống đất, mặt khác hai người kia thừa cơ đánh tới, Tái Bắc xoay người trên không một cái đã khiến cho tiếu diện thư sinh ở lại phía sau rồi ra tay chế trụ huyệt đạo, đại hán áo xám kinh hãi, đột nhiên một đao hướng Tái Bắc bổ tới, Tái Bắc lách mình tránh được, nâng tay chế trụ mạch môn, đao của đại hán áo xám rơi khỏi tay bị Tái Bắc bắt được.

Tái Bắc đắc ý cười khẽ: “Thấy sao?”

Ta vô cùng hãnh diện mà kêu to: “Tái Bắc, ngươi quá lợi hại! Không hổ là đệ đệ của ta!!”

Đại hán mặt đỏ và đại hán áo xám chửi ầm lên, Tiếu Diện thư sinh cười lạnh nói: “Hôm nay rơi vào trong tay ngươi, nếu muốn giết thì Cung Châu tam ác tam chúng ta không thèm nhăn mày. Các ngươi cùng Quang Minh Thánh giáo chúng ta đối địch, cuối cùng cũng không có kết cục tốt.”

Ta thấy ba người kia sắp chết mà còn mạnh miệng, cố ý chọc giận bọn hắn nói: “Hừ, Minh giáo thì sao? Là giáo đồ Minh giáo nhiều hơn người khác một cái mệnh a? Tin hay không hiện tại ta liền đào một cái hố đem các ngươi đi chôn.”

Tái Bắc vẻ mặt tà ác mà cười nói: “Chôn thì không còn ý nghĩa. Trước kia ta thường nghe nói Thập đại khổ hình Mãn Thanh, còn chưa thấy qua, không bằng lấy bọn họ thử xem?”

Ta ý đùa nổi lên, vỗ tay cười nói: “Tốt tốt, chúng ta bắt đầu từ người nào đây, chọn thử xem?” Ta nhìn vào ba người xem một vòng, cuối cùng chỉ vào đại hán áo xám kia, lộ ra tươi cười tự nhận có tố chất tiểu ma nữ: “Người này rất hung dữ, có cần cho hắn nếm thử một chút ‘Tiếu Tiếu đan’ của ta hay không?”

Tái Bắc cười nói: “Hay là dùng ‘Xuyên Tâm Đoạn Trường Tán’ đi, cái đó ngươi làm đến nay còn chưa dùng qua đâu.”

“Không cần, cái đó chết nhìn rất khó coi.”

Tái Bắc nói chuyện vui vẻ với ta, bỗng nhiên đẩy mạnh ta một cái, “Xuy xuy” hai tiếng tiếng xé gió mang theo gió mạnh bay thẳng qua chỗ chúng ta vừa mới đứng.

Ta hoảng sợ, vội vụng trộm thả ba giọt “Xuân Phong Thập Lý Túy” vào trong không khí, Tái Bắc cũng phất tay hướng nơi đó thả ra hai cái ám khí, chỉ nghe hai tiếng “đinh đinh”, ám khí lại bị đánh rơi, ta tập trung nhìn vào, đánh rơi ám khí chỉ là hai viên đá nhỏ, viên đá lực chưa hết lại đâm thẳng vào trong đất.

Một cái thân hình lạnh lùng thanh nhã nhanh nhẹn mà đi tới, người tới gật đầu nói: “Thân thủ rất tốt.”

Tái Bắc cười nói: “Một chút mánh khoé, sao dám so sánh với các hạ?”

Nhìn thấy được người đi tới, ta sững sờ đứng ngay tại chỗ  ——  dĩ nhiên là hắn?! Nam tử gặp được ở khách điếm mấy ngày hôm trước. Tại sao hắn lại ở chỗ này? Vì sao khi ở trước mặt hắn, ta lại cảm thấy được sự xuất hiện của mình thực không đúng lúc?

Nam tử nói thẳng: “Tiếp ta mười chiêu, chuyện mấy ngày hôm truớc và hôm nay liền bỏ qua.”

Trong lòng ta kinh ngạc, chẳng lẽ hắn cũng có qua hệ với Minh giáo? Bất quá nhìn bộ dáng hắn không giống như cố ý làm khó chúng ta, Tái Bắc công lực có lẽ không bằng hắn, nhưng nếu tiếp mười chiêu thì vẫn còn dư, có thể là hắn muốn thử chúng ta một chút thôi. Nghĩ tới điều này, trong lòng ta nhẹ hẳn đi.

Tái Bắc thở dài nói: “Vẫn là hẹn ngày khác cùng ngươi lãnh giáo đi, hôm nay sợ là không được.”

“Nga?” Nam tử nhíu mày, đột nhiên biến sắc, “Các ngươi dĩ nhiên dùng độc.”

Trời!! Ta đột nhiên nhớ ra – hình như hồi nãy ta có thả đạn Xuân Phong Thập Lý Túy vào trong không khí, thế nhưng tới ba giọt! Ta cảm thấy hối hận. Xuân Phong Thập Lý Túy không màu không mùi, làm nội lực của những người đang ở trong phạm vi năm mươi trượng tạm thời biến mất, khí lực tiêu tán, mỗi giọt duy trì hơn nửa canh giờ.  ——  tính thời gian thì dược tính đã phát tác.

“Ta ta, ta thật sự không cố ý!” Ta cuống quít nói: “Cái này, ta nói là, tuy ta cố ý dùng dược nhưng mà ta lại không tính ám toán ngươi, thật sự thật sự! Ta không nghĩ tới đó là ngươi……” Trời a! Vì sao lại trở thành bộ dáng giống như vậy, ta thật muốn đâm đầu chết đi cho rồi……

Nam tử ánh mắt sắc bén liếc ta một cái, vẫn chưa nổi giận: “Thuốc giải.”

“A?” Ta giật mình, mặt lập tức đỏ bừng, dùng thanh âm nhỏ như muỗi kêu: “Cái này, không có thuốc giải…… Không, kỳ thật cũng không phải là không có, là không có sẵn thuốc giải…… Xuân Phong Thập Lý Túy không phải thuốc độc, qua hai canh giờ (ba giọt, cho nên là hai canh giờ) thì không thuốc sẽ tự giải…… Nếu hiện tại đi chế thuốc giải thì chưa chế xong thuốc cũng đã hết tác dụng……” Nếu có thể được thì lúc này ta cực kỳ hy vọng mình giống như đà điểu có thể giấu đầu vào trong đất……

Tái Bắc một tay đỡ trán, làm dáng vô cùng thê thảm, nhìn ta thật sự nói không nổi nữa, hướng nam tử kia cúi người, nói: “Cũng không phải là gia tỷ cố ý mạo phạm công tử, ta thay gia tỷ hướng ngươi bồi tội, còn xin thứ lỗi.”

Ta đứng ở nơi đó tay chân long ngóng, thật sự không có dũng khí ngẩng đầu nhìn sắc mặt nam tử kia.

Tái Bắc lại nói: “Hôm nay chúng ta không tiện ở lâu, lúc này đi trước, hẹn ngày khác hướng công tử tạ tội.” Nói xong liền khiêng Bạch Kính lên, kéo tay ta đi đến xe ngựa.

Ta cứng ngắc để Tái Bắc nắm cổ tay, ngay cả cất bước quay đầu đều cảm thấy thật khó khăn  ——  dù sao vẫn cảm thấy rời đi như vậy là không tốt, nhưng ở lại cũng chẳng thấy có chỗ tốt hơn. Hình như là lần này ta thật sự đắc tội hắn! Ta giống như đã phạm một sai lầm rất lớn, chỉ là ta rốt cuộc đã sai ở đâu? ——  vì sao mỗi lần gặp hắn thì đều trở nên không được tự nhiên? A a!! Ông trời ơi, ta hy vọng sẽ không bao giờ gặp lại hắn nữa……

Trong đầu ta rất rối loạn, đã sớm loạn thành một đoàn, Tái Bắc nhìn thấy bộ dáng của ta, thành khẩn mà nói: “Tỷ, ta nhìn người này tuyệt đối không đơn giản, sau này ngươi phải cẩn thận a, nhìn thấy hắn liền đường vòng đi.”

“Ân!” Ta gật đầu thật mạnh, cái này không cần hắn nói ta cũng sẽ làm như vậy.

Tái Bắc thở dài, gật đầu, cũng không nói gì sau đó.

 ——  ——  ——  ——  ——  ——  ——  ——  ——  ——  ——  ——  ——  ——

Bởi vì thương thế của Bạch Kính không nên cử động, chúng ta liền xuôi theo đường cũ mà trở về, tạm thời thu xếp ổn thỏa ở Tương Dương.

Sau khi Bạch Kính tỉnh lại thì chúng ta mới được biết, nguyên lai là Kỷ Anh lo lắng cho hai chúng ta, để cho Bạch Kính cùng mấy gia đinh mang theo một xe lớn quần áo lương thực ngân lượng đến Võ Đang tìm chúng ta, kết quả trên đường gặp mấy người trong Minh giáo, hai bên nổi lên xung đột, Bạch Kính để cho những người khác đi trước, bản thân ở phía sau ngăn cản, cuối cùng lại may mắn để cho Tái Bắc và ta gặp được.

Ta hướng Bạch Kính hỏi thăm tình huống của Ân Lê Đình, thương thế của Ân Lê Đình đã muốn khôi phục, hơn nữa tháng trước đã quay về Võ Đang, nói là phải quay về trước ngày tám tháng tư đại thọ chín mươi ba tuổi của Trương Tam Phong.

Vốn là ta còn lo lắng người Minh giáo hoặc nam tử kia sẽ tìm đến chúng ta gây phiền toái, qua mấy ngày, thấy không phải vậy thì ta mới yên tâm

Vết thương của Bạch Kính cơ bản đã ổn định, mắt thấy thoáng một cái tháng năm gần tới, ta và Tái Bắc mời người đến chăm sóc Bạch Kính, vội vàng đánh xe đi đến Võ Đang.

6 thoughts on “Họa khởi Tiêu Phù – Chương 18

Kakaka: щ(゚Д゚щ) | இДஇ | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (๑•́ ₃ •̀๑) | ლ(´ڡ`ლ) | ╮[╯▽╰]╭ | (。◕‿◕。) | ╮(╯_╰)╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ヘ(;´Д`ヘ) | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) | [* ̄︶ ̄]y | (⊙o⊙) | (❁´◡`❁) | (ღ˘⌣˘ღ) | d(ŐдŐ๑) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s